Đắc nhân tâm – How to win friends and influence people của Dale Carnegie là quyển sách hay nhất, nổi tiếng và bán chạy nhất và có tầm ảnh hưởng nhất của mọi thời đại. đây là lời giới thiệu về quyển sách Đắc nhân tâm, bạn có thể không tin nhưng đó là sự thật.
Khi mình đi học đại học, ba mình khuyên nên tìm đọc Đắc nhân tâm, mình không mấy quan tâm và nghĩ những qui tắc ứng xử để thành công thì mình đã biết rồi, việc gì phải đọc sách chi cho mất thời gian, dành thời gian cho việc đi uống cà phê còn tốt hơn. Tình cờ trong hội chợ sách vừa rồi ở công viên Lê Văn Tám mình tình cờ thấy nó và rơi vô thế phải mua vì kiếm hoài không ra cuốn Tam Quốc Chí nhưng cũng không muốn ra về tay trắng sau gần một tiếng tìm kiếm. Cách nhìn của mình về Đắc nhân tâm thay đổi hoàn toàn sau khi đọc sách được vài chương, và đến khoảng nửa cuốn thì mình hoàn toàn bị thuyết phục, và với mình, nó thật sự là cuốn sách của mọi thời đại. Mình còn ước gì được đọc nó sớm hơn để khỏi mắc phải những lỗi lầm ngớ ngẩn và bỏ lỡ cơ hội.
Trăm nghe không bằng một thấy, mình sẽ lần lượt giới thiệu những đoạn trong cuốn sách vĩ đại này để giúp các bạn nhờ nó mà thay đổi tương lai của mình.
Khổng Tử nói: "Khi bực cửa nhà ta dơ thì đừng chê nóc nhà bên sao đầy tuyết".
Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. Một lần nhận được một bức thư có thêm mấy chữ này: "Thư này đọc cho người ta viết, mà không coi lại". Tôi thích hàng chữ đó lắm vì tôi thấy nó cho ta vái vẻ quan trọng và bề bộn công việc. Rồi một hôm, muốn lên mặt với một tiểu thuyết gia, toio viết thư cho ông ta và cũng thêm hàng chữ ấy. Tiểu thuyết gia đí gởi trả lại một bức thư và thêm vào: "Chỉ có sự ngu xuẩn của ông mới ví được với sự thô lỗ của ông thôi".
Nói cho đúng, tôi đã vô lễ và những lời chỉ trích đó không phải là không xứng đáng. Nhưng vì tôi chỉ là một thằng người nên tôi thấy nhục lắm và thầm oán tiểu thuyết gia đó đến nỗi mười năm sau, khi hay tin ông ta chết, tôi đã chẳng tiếc một người có tài mà chỉ nhớ tới sự ông đã làm thương tổn lòng tự ái của tôi.
Vậy bạn muốn người ta oán tới chết, thì hãy dùng những lời chỉ trích cay độc. Còn không thì nền nhớ rằng, loài người không phải luôn luôn có lý trí đâu. Họ hành động, suy nghĩ theo tình cảm, thành kiến, lời chỉ trích là một mỗi lửa, mà lòng kiêu căng của con người ta một kho thuốc súng, gặp nhau tất bùng nổ, gieo tai hại vô cùng.
Bengamin Fraklin hồi nhỏ vụng xử bao nhiêu thì sau này lại giỏi về được bổ làm đại sứ Hoa Kỳ tại Pháp. Bí quyết của sự thành công đí là không bao giờ chỉ trích ai hết và chỉ thành thực ca tụng và tự chủ mạnh mẽ mới được.
Carley nói: "Muốn xét độ lượng của ai chỉ cần xem cách xử sự của người đó với kẻ dưới". Vậy đáng lẽ buộc tội, chỉ trích ai thì ta phải ráng hiểu họ, tìm nguyên nhân những hành vi của họ. Đó là nguồn gốc của cảm tình, khoan dung và hoà hảo.
Đến Chúa Trời mà còn đợi khi người ta chết rồi mới xét công và tội. Tại sao người phàm như chúng ta lại nghiêm khắc hơn Ngài?
Không chỉ trích, oán trách than phiền chính là ý tưởng đầu tiên của quyển sách. Tác giả xếp nó đầu tiên vì nó chính là liều thuốc độc giết chết mối quan hệ của ta và mọi người mà mỗi người chúng ta đều đã có sẵn một kho thứ thuốc độc đó và sẵn sang “bắn” ra bất cứ khi nào có cơ hội