Mục Vụ Sinh Viên | Sinh Viên Nhịp Bước Đa Minh | Tin tức | Văn Hóa Và Hội Nhập | NỀN VĂN HÓA VỀ “SỰ CHẾT” ĐANG DIỄN TIẾN TRONG XÃ HỘI CỦA CHÚNG TA ?


Tin tức » Văn Hóa Và Hội Nhập 06-09-10 12:35
 
NỀN VĂN HÓA VỀ “SỰ CHẾT” ĐANG DIỄN TIẾN TRONG XÃ HỘI CỦA CHÚNG TA ?
(Sinh Viên Đa Minh | 476 Lượt Xem)

Xem hình
(SVĐM) Trên trang báo điện tử của tờ báo Phụ nữ đã đăng tải một bài viết với tiêu đề “Báo động đỏ "bệnh"... nạo phá thai” (10/04/2009 9:47), tác giả bài viết đã gióng lên tiếng chuông báo động “đỏ” về tình trạng nạo hút thai trong giới trẻ hiện nay…



Các bác sĩ sản khoa gọi hiện tượng này là "bệnh", vì số người nạo hút thai (NHT) hiện nay ở một số bệnh viện (BV) đã nhiều hơn số bệnh nhân đến khám vì các bệnh lý sản phụ khoa khác. Tại các BV lớn như: Từ Dũ, Hùng Vương, BV ĐH Y Dược TP.HCM, mỗi tháng, có từ 550 - 600 ca NHT. Còn tại các BV ven TP.HCM như: Thủ Đức, Tân Phú... trung bình, mỗi quý có từ 100 - 200 ca NHT.

Đó là một vết thương nhức nhối và trầm trọng nhất cho xã hội và nền văn hóa của xã hội Việt Nam chúng ta ngày hôm nay, đặc biệt nơi đời sống của người trẻ, - đối tượng được xem là tương lai của đất nước. Vậy, phải chăng có một nền văn hóa về “sự chết” đang diễn tiến  và nó đang âm thầm chống lại sự sống con người ?

PHÁ THAI LÀ GIẾT NGƯỜI

Từ một câu chuyện...

Một thiếu phụ tay ẵm một thiếu nhi bước vào phòng mạch bác sĩ gia đình.
— Thưa bác sĩ, xin bác sĩ vui lòng giải quyết giúp khó khăn nầy: đứa nhỏ đây mới chưa đầy một tuổi, và tôi lại mang thai nữa rồi. Chắc bác sĩ cũng biết là tôi không muốn có con dày như vậy. Tôi không đủ sức chịu đựng được.

   Thế thì bà muốn tôi giúp gì đây ?

   Bất cứ diều gì có thể cất được cái của nợ nầy.Sau một hồi suy nghĩ, người thầy thuốc trả lời:

   Tôi có một cách giải quyết tốt hơn để giúp bà. Nếu bà không chịu có hai đứa con sinh gần nhau như vậy, tốt nhất là giết đứa con bà đang ẵm trong tay, vì đối với tôi giết đứa trong bụng bà hay giết đứa trong tay bà thì cũng như nhau. Vả lại, nếu giết đứa trong bụng bà thì lại còn nguy hiểm cho bà nữa.

   Vừa nói xong, vị bác sĩ vươn tay lên kệ dụng cụ, nắm một cây dao nhỏ, và bảo người thiếu phụ đặt đứa nhỏ lên vế bà, đưa đầu ra phía ông ta. Lúc đó người thiếu phụ tái xanh mặt, nhảy tửng khỏi ghế và thét lên: “ĐỒ SÁT NHÂN !”

   Chỉ với một vài lời nói, vị bác sĩ dã thuyết phục được người thiếu phụ trẻ hiểu ra rằng việc ông ta đề nghị giết đứa con một tuổi của bà thì cũng chẳng tệ hại gì hơn lời thỉnh cầu giết đứa bé chưa sinh trong bụng bà. Đàng nào cũng là GIẾT NGƯỜI. Chỉ có một khác biệt là tuổi của hai đứa bé mà thôi.

PHÁ THAI LÀ MỘT TỘI ÁC TỰ BẢN CHẤT

Để qua một bên những hệ quả bên lề của việc phá thai, tuy không kém phần quan trọng, như là những hậu quả dây chuyền do việc thừa nhận phá thai sẽ đưa đến: sức khoẻ tâm thần và thể lý đáng lo ngại của người mẹ phá thai, hay tạo điều kiện và vô tình khuyến khích lối sống buông thả tính dục..., thì phá thai tự bản chất là một tội ác chống lại sự sống, sự sống con người, và đặc biệt đó là một CON NGƯỜI VÔ TỘI, không có khả năng tự vệ.

Đứng về mặt phát triển sinh lý, một đứa bé mới sinh còn nhiều khiếm khuyết so với một người trưởng thành – chẳng hạn răng chưa mọc, chưa tự mình đút cơm vào miệng được... Nhưng không phải vì thế mà một đứa bé không phải là NGƯỜI. Cũng thế, một bào thai (conceptus), dù ở giai đoạn nào trong quá trình tăng trưởng: phôi thai (embryo) hay thai nhi (fetus), dù còn nhiều khiếm khuyết về mặt thể lý, thì cũng đã là NGƯỜI, có tiềm năng sống và phát triển hoàn hảo hơn. Bản chất đó là NGƯỜI, và phá thai, như thế, là một hành vi tội ác tự bản chất.

Trước những cuộc biểu dương chống lại nạn phá thai, bảo vệ sự sống được các giáo hội Ki-tô giáo hỗ trợ, nhiều người cứ tưởng nhầm rằng chỉ có Ki-tô giáo mới quan tâm tới vấn đề nầy. Trong khung cảnh của văn hóa Việt Nam, bất kỳ tôn giáo nào cũng đề cao mạng sống con người, và cấm đoán ý định và hành vi tàn sát sự sống đó.

Đối với Phật giáo chẳng hạn, sát sanh là điều ác đầu tiên được kể trong năm điều cấm (ngũ giới). Sát sanh đối với người Phật tử không những chỉ giới hạn trong phạm vi con người, mà còn bao gồm sự sống nói chung, từ những sinh vật vô tri như loài giun dế cho đến loài hữu tri hữu tình là con người. Ngay cả những hành vi thô bạo, gây đổ vỡ vô ích đối với những vật không có sự sống cũng đã là một điều không nên làm.

Đối với Giáo Hội Công Giáo, Thông Điệp Tin Mừng Về Sự Sống của Đức Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II nhấn mạnh rằng phá thai là “một tội ác đặc biệt nghiêm trọng.” ( TMVSS số 61 ). Phá thai luôn là một hành vi tội ác thuộc về bản chất. Đó là một hành vi chống lại Thiên Chúa, vì “sự sống con người không thuộc về nó, bởi vì đó là tài sản và tặng vật của Thiên chúa, Đấng tạo dựng và là Cha.” (TMVSS, số 40 ). Bởi vậy Bộ Giáo Luật hiện hành quy định rằng “người nào thực sự cung cấp việc phá thai tự động chịu vạ tuyệt thông.” (Số 1396). Những kẻ cung cấp việc phá thai không chỉ là người mẹ, người cha và những người tham dự trực tiếp đến hành vi trục xuất thai nhi ra khỏi bụng người mẹ, mà còn bao gồm những thành phần xúi dục, khuyến khích: nhà làm luật, bạn bè, người thân, và đặc biệt là những nhà giáo dục và giới truyền thông.

Trong một thể chế toàn trị, truyền thông là công cụ của nhà cầm quyền dùng để tuyên truyền đường lối của thành phần cai trị. Trong một thể chế tự do, truyền thông được đánh giá như là đệ tứ quyền, có chức năng bày tỏ sự thật; và sự thật đó chính là giá trị đức lý của xã hội đó. Nien Cheng, nhà báo nổi danh Trung Hoa và là tác giả quyển Life and Death in Shanghai, đã viết: “Cơ bản người ta nên biết điều gì đúng và điều gì sai — và, khi quý vị biết được điều đó, hãy can đảm đủ để bênh vực điều đúng”. ( Nien Cheng, Old Values in a New China, trong tác phẩm Shared Values for a Troubled World, Rushworth M. Kidder, ed. nxb San Francisco: Jossey-Bass Pub., 1994, trang 203).

Khi nói đúng và sai tức là nói đến vấn đề giá trị. Có những giá trị tương đối cho mỗi thời, mỗi nơi khác nhau; tuy nhiên cũng có những giá trị tuyệt đối đúng và tuyệt đối sai đối với mọi thời, mọi nơi. Phá thai là một điều tuyệt đối sai bởi vì nó xâm phạm quyền căn bản của con người là quyền được sống. Thảm cảnh của thời đại chính là ở chỗ con người mất hết ý thức về những giá trị tuyệt đối đó. Và càng tệ hại hơn nữa khi những người cho mình có sứ mạng làm văn hóa lại đi gieo vãi một nền “văn hóa của sự chết.”

Trong chương cuối của Thông Điệp Tin Mừng Về Sự Sống, Đức Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II đã đề cập đến các cơ quan truyền thông như là một trong năm lực lượng chính có nhiệm vụ xây dựng nền “văn hóa của sự sống” đối đầu với nền “văn hóa của sự chết”. “Để đóng góp phần mình, người làm công tác truyền thông nên bày tỏ ý nghĩa cao cả của tình yêu và tình dục, tránh bất cứ điều gì coi nhẹ sự sống con người và phẩm giá con người.” ( TMVSS 99 ). Sứ điệp nầy vượt ra ngoài khuôn khổ của một giáo thuyết dành cho những tín đồ của một tôn giáo cá biệt; đó là tiếng kêu cầu khẩn thiết của lương tri loài người gởi đến những ai cầm trong tay những phương tiện uốn nắn giá trị đức lý của xã hội.

Truyền thông đại chúng nói chung và báo giới nói riêng hàng ngày truyền đi hàng ngàn sứ điệp dưới mọi hình thức trong đó có quảng cáo. Thoạt nhìn thì viết một bài xã luận hỗ trợ việc phá thai xem ra khác với việc đăng một quảng cáo cung cấp dịch vụ phá thai. Nhìn kỹ vấn đề, sự khác biệt, nếu có, chỉ thuộc bình diện cấp độ; bản chất lại giống nhau.

Trong thông điệp Ánh Sáng Chân Lý (Veritatis Splendor), Đức Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II có nói rõ về tương quan giữa văn hóa và đạo đức: “Trong cốt lõi của vấn đề văn hóa, có ý thức đạo đức, và ý thức đạo đức lại được xây dựng và hoàn thành trong ý thức tôn giáo.” (TĐ. HQCL. III, 98 ). Văn hóa bắt đầu bằng việc tôn trọng và bảo vệ sự sống và phẩm giá con người. Mà con người cô thế nhất, không có khả năng tự vệ nhất cần phải ưu tiên bảo vệ chính là các thai nhi.

Chỉ vì đã coi thường chiều kích linh thánh của sự sống mà con người càng ngày càng trở nên “chó sói đối với người.”. Nền văn hóa nầy, với quan niệm lệch lạc về tự do, với thái độ ngạo mạn của thần Prometheus, và lương tâm mờ tối chắc chắn sẽ đưa con người đến sự chết.

Một truyện ngắn của một nhà văn (hình như là “Tướng Về Hưu” của Nguyễn Huy Thiệp), thuật lại việc người ta nuôi heo bằng các bào thai bị phá. Ở nước ngoài, việc hội nhập văn hóa có nhiều hiện tượng đau lòng do sự lệch lạc trong nhận thức về giá trị. Một cơ quan cho mình có chức năng “giáo dục” lại làm công tác quảng cáo việc phá thai là một điều vượt ra ngoài khả năng suy luận của một đầu óc bình thường. Trong tinh thần liên đới đồng bào trước những đổ vỡ gia đình và suy hoại luân lý truyền thống, chắc hẳn một cơ quan cho mình có chức năng văn hóa phải biết nên làm gì và không nên làm gì ?

Tất cả những xum xoe bề ngoài chỉ là việc làm vô nghĩa nếu nội dung thiết yếu của văn hóa bị coi thường, bởi vì “Ca-in cố gắng che đậy tội ác của mình bằng lời nói dối. Đây đã là và vẫn còn là trường hợp khi mỗi loại ý thức hệ cố gắng biện minh và che đậy những tội ác tồi tệ nhất chống lại con người. ‘Con có phải là kẻ chăn giữ em con đâu?’ Ca-in không muốn nghĩ về em mình và từ chối nhận trách nhiệm mà mỗi người phải có đối với kẻ khác.” (TĐ. TMVSS, 8).

Biên soạn: lm.g. đỗ trung thành,op



Bản để inIn bản tin  Lưu dạng fileLưu bản tin  Gửi tin qua emailGửi cho bạn


Những bản tin khác:



Gửi tin
Lên đầu trang
Tin Mới Nhận 
Chùm Ảnh Dã Ngoại Hè 2010 (Phần 02)
Chùm Ảnh Dã Ngoại Hè (Phần 01)
Dã Ngoại Hè 2010 (Phần 02)
Lời Chúa Chúa Nhật thứ 23 Thường Niên
Tường Thuật Chuyến Dã Ngoại Hè 2010 (Phần 01)
Thông Báo Sinh Hoạt Chúa Nhật Tuần 1 Tháng 9
Taizé tháng 08.2010 SỐNG GIỚI LUẬT YÊU THƯƠNG
THÔNG BÁO CẦU NGUYỆN TAIZE THÁNG 08.2010
Taizé kỷ niệm 70 năm thành lập và 5 năm Thầy Roger qua đời
Lời Chúa Chúa Nhật 21 Thường Niên

Diễn Đàn Sinh Viên ĐaMinh
Vườn ước nguyện
Giáo Xứ ĐaMinh
Mục Vụ Sinh Viên
Giáo Xứ Đaminh 190 Lê Văn Sỹ F.10 Q. Phú Nhuận TP.HCM
---»«---
Trang Thông tin & Giải trí Sinh Viên Đa Minh.
Xây dựng và Phát triển bởi Nguyễn Tiến Tài
Website Hoạt Động Tốt Nhất Trên FireFox Độ Phân Giải 1024 x 800
Mọi Thông Tin, Bài Viết Đóng Góp Xin Gửi Về Email: banthongtin@sinhviendaminh.net
Lên đầu trang